Bốn giờ sáng. Trời còn tối, đường còn vắng, và tôi buộc dây giày trong lúc phần lớn thành phố vẫn đang ngủ. Không ai bắt tôi dậy. Không có ai chờ ở vạch đích để trao huy chương cho một buổi tập bình thường. Chỉ có tôi, và một ...
Read More »Bốn giờ sáng. Trời còn tối, đường còn vắng, và tôi buộc dây giày trong lúc phần lớn thành phố vẫn đang ngủ. Không ai bắt tôi dậy. Không có ai chờ ở vạch đích để trao huy chương cho một buổi tập bình thường. Chỉ có tôi, và một ...
Read More »