Home / GIÁO DỤC SỚM / Tôi không để lại cho con tài sản — tôi để lại cho con một tiêu chuẩn

Tôi không để lại cho con tài sản — tôi để lại cho con một tiêu chuẩn

Hôm lễ tốt nghiệp lớp 12 của Bo ở Mandarin Garden, tôi đứng nhìn con từ xa và suýt không nhận ra. Cái cậu bé ngày nào còn lẽo đẽo theo mẹ đi từng sự kiện, giờ đã là một chàng trai 18 tuổi, đứng thẳng, tự tin, sẵn sàng cho một hành trình mới — sắp sang University of California, Davis nhập học.

Trong khoảnh khắc đó, tôi không nghĩ về tấm bằng, cũng không nghĩ về ngôi trường. Tôi nghĩ về 12 năm con tự đi bằng đôi chân của mình, và về một điều tôi đã quyết định từ rất sớm: tôi sẽ không dọn sẵn đường cho các con. Tôi sẽ dựng cho chúng một tiêu chuẩn, rồi để chúng tự vươn tới.

Con trai Bo trong lễ tốt nghiệp lớp 12 tại Mandarin Garden — chuẩn bị sang University of California, Davis.
Con trai Bo trong lễ tốt nghiệp lớp 12 tại Mandarin Garden — chuẩn bị sang University of California, Davis.

Thương con không phải là làm mọi thứ dễ đi cho con

Có một kiểu thương khiến đứa trẻ yếu đi: dọn hết chướng ngại, đỡ hết va vấp, làm giùm mọi thứ khó. Tôi chọn kiểu thương ngược lại.

Tôi tin các con tôi đủ sức đứng trên một tiêu chuẩn cao — nên tôi giữ tiêu chuẩn đó, không hạ nó xuống cho dễ. Không phải để con khổ, mà vì tôi tin ở con. Một đứa trẻ được tin là “đủ giỏi” sẽ tự lớn lên cho xứng với niềm tin ấy.

Con gái lớn của tôi, Cún, đỗ Foster School of Business của University of Washington ở Seattle — một trường kinh doanh rất chọn lọc, không phải ai cũng vào được. Nhưng điều tôi tự hào không nằm ở cái tên trường. Nó nằm ở chỗ con hiểu: thành công này đến từ nỗ lực của chính con, chứ không phải may mắn hay từ một con đường ai đó dọn sẵn.

Con gái Cún trong ngày mừng đỗ Foster School of Business, University of Washington (Seattle).
Con gái Cún trong ngày mừng đỗ Foster School of Business, University of Washington (Seattle).

Đi thật xa, nhưng biết đường về

Cún còn học thêm một tấm bằng về dinh dưỡng — để hiểu về sức khỏe, về con người, và để một ngày kia tiếp nối sự nghiệp của gia đình. Tôi hay nói với con một câu, và tôi tin điều đó cho cả ba đứa:

Con đủ giỏi để đi thật xa, và đủ khôn để biết đường về.

Nuôi một đứa con du học là chấp nhận cho con bay tới nửa vòng trái đất. Nhưng thứ neo con lại không phải là khoảng cách — mà là gốc gia đình, là những giá trị con mang theo trong người. Tôi không sợ con đi xa. Tôi chỉ lo nếu con đi mà không mang theo gốc rễ.

Ba đứa con là một đội

Đứa út nhà tôi, Kẹo — tên đầy đủ là Ngân Hà — cuối năm học vừa rồi là một trong hai học sinh được nhận giấy khen, cho sự ham học và rèn luyện mỗi ngày. Điều làm tôi ấm lòng nhất hôm ấy không chỉ là tấm giấy khen.

Hôm đó vợ chồng tôi đang đi học một chương trình phát triển bản thân. Và chính hai anh chị lớn — Cún và Bo — đã chu đáo đưa em út đi dự lễ. Bố mẹ đi học, con vẫn tỏa sáng; và các con biết thương nhau, dìu nhau.

Con gái út Kẹo (Ngân Hà) trong ngày được tuyên dương cuối năm học.
Con gái út Kẹo (Ngân Hà) trong ngày được tuyên dương cuối năm học.

Với tôi, đó mới là thành tựu lớn nhất của việc làm cha mẹ: không phải mỗi đứa giỏi riêng lẻ, mà cả ba biết nương nhau thành một đội. Gia đình chính là “đội nhóm tinh hoa” đầu tiên tôi từng xây.

Di sản thật sự không nằm trong tài khoản ngân hàng

Nếu có ai hỏi tôi muốn để lại gì cho ba đứa con, tôi sẽ không nói về nhà cửa hay tiền bạc. Thứ tôi muốn để lại là những điều không ai lấy đi được: sức khỏe, nhân cách, tri thức và lòng trắc ẩn.

Và cách tôi trao những thứ đó không phải bằng lời dạy. Tôi trao bằng cách sống. Bố mẹ vẫn miệt mài học, vẫn rèn luyện, vẫn phát triển bản thân mỗi ngày — để con nhìn vào đó mà lớn. Con không nghe theo điều ta nói; con làm theo điều ta sống.

Kết: hãy dựng một tiêu chuẩn, đừng dọn một con đường

Nếu bạn cũng đang nuôi con, hôm nay tôi mời bạn thử một điều nhỏ: chọn một việc mà bạn vẫn quen làm giùm con — và lần này, để con tự làm, dù chậm hơn, dù vụng hơn. Đứng bên cạnh, tin con, nhưng đừng làm thay.

Bởi vì món quà lớn nhất ta trao cho con không phải một con đường bằng phẳng, mà là niềm tin rằng con đủ sức tự đi. Con tôi làm được — không phải vì tôi giỏi, mà vì tôi tin và tôi làm gương. Con bạn cũng vậy.


Đọc thêm về chăm sóc sức khỏe & nuôi dưỡng nền tảng cho cả gia đình: Nếu bạn quan tâm tới việc gìn giữ sức khỏe như một di sản cho con, tôi trân trọng giới thiệu góc nhìn của chị Nguyễn Thị Huế — người làm trong lĩnh vực wellness và chăm sóc sức khỏe — trên blog của chị Nguyễn Thị Huế.

Facebook Comments

About caonguyethang

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *