Home / CHIA SẺ / Bạn không cần giỏi — bạn chỉ cần dám bắt đầu: điều tôi học được ở tuổi ngoài 50

Bạn không cần giỏi — bạn chỉ cần dám bắt đầu: điều tôi học được ở tuổi ngoài 50

Ngày tôi đăng ký cự ly ultra-trail 100 km đầu tiên, tôi không phải là người chạy giỏi nhất phòng tập. Không gần như thế.

Tôi ngoài năm mươi tuổi. Có những cô gái nửa tuổi tôi chạy nhanh hơn, dẻo hơn, hồi phục nhanh hơn. Nếu tôi ngồi chờ tới khi mình “đủ giỏi” mới dám ghi tên, thì đến giờ tôi vẫn đang chờ.

Tôi bấm nút đăng ký không phải vì tôi giỏi. Tôi bấm vì tôi dám bắt đầu.

Một người phụ nữ, 20 túi bánh tráng, và một câu tôi muốn in ra dán lên tường

Mấy hôm nay tôi đọc câu chuyện của một người phụ nữ mà tôi thấy quý ngay từ dòng đầu: chị Hồng Xiêm.

Chị sinh năm 1985 ở Thanh Hóa, tuổi thơ nghèo tới mức sáu tuổi đã phải tự lo cho mình. Sau những đổ vỡ, chị bắt đầu lại từ con số 0 — theo đúng nghĩa đen — bằng 20 túi bánh tráng. Chỉ hai mươi túi. Rồi từ hai mươi túi đó, “Hồng Xiêm Ăn Vặt” lớn lên tới doanh số vài trăm triệu mỗi tháng; chị thành Chủ tịch một chapter BNI, đưa nó từ 30 lên 151 thành viên, Top 1 toàn cầu về tăng trưởng trong sáu tháng.

Nhưng cái làm tôi dừng lại không phải con số. Là một câu của chị:

Bạn không cần giỏi — bạn chỉ cần dám bắt đầu.

Tôi đọc câu đó và gật đầu, vì tôi đã sống nó bằng chính đôi chân mình.

“Đủ giỏi rồi mới bắt đầu” là cái bẫy êm ái nhất

Hồi ngoài hai mươi, tôi từng là người hay chờ. Chờ đủ tự tin, chờ đủ điều kiện, chờ đủ giỏi. Tôi đi một con đường không do mình chọn và hay đổ lỗi cho hoàn cảnh. Cho tới khi tôi tự nói với mình một câu:

Không ai nợ mình một kết quả.

Không ai nợ tôi một thân hình khỏe mạnh. Không ai nợ tôi một sự nghiệp. Không ai nợ tôi lòng can đảm. Nếu tôi muốn những thứ đó, tôi phải tự bắt đầu — hôm nay, với đúng cái mình đang có, dù nó ít ỏi như hai mươi túi bánh tráng hay một đôi giày chạy cũ.

Tôi tin đây là chỗ mà chị Hồng Xiêm và tôi, dù ở hai lĩnh vực khác nhau — chị dạy phụ nữ bán hàng, tôi dẫn một đội nhóm sống khỏe và sống kỷ luật — đang nói cùng một điều: sự khởi đầu không đòi hỏi bạn phải hoàn hảo, nó chỉ đòi hỏi bạn phải dám.

Đứng trên podium VMM Ultra 100 km — Hạng Ba nhóm nữ 50–59 tuổi, Sa Pa 2025. Cái bục này không bắt đầu từ tài năng, nó bắt đầu từ một ngày tôi dám ghi tên.
Đứng trên podium VMM Ultra 100 km — Hạng Ba nhóm nữ 50–59 tuổi, Sa Pa 2025. Cái bục này không bắt đầu từ tài năng, nó bắt đầu từ một ngày tôi dám ghi tên.

Thép được tôi luyện, không bẩm sinh

Có người nhìn tôi về đích IRONMAN — bơi 3,8 km, đạp 180 km, chạy nguyên một marathon trong hơn mười lăm tiếng — rồi bảo: “Chị có tố chất.” Tôi luôn nói lại:

Thép là thứ được tôi luyện, chứ không phải bẩm sinh.

Tôi bắt đầu những bước chạy đầu tiên từ năm 2017 — không phải vì tôi là vận động viên, mà vì tôi phải lòng nó. Ngày đó tôi cũng thở dốc sau vài trăm mét như bất cứ ai. Cái khác duy nhất là tôi không đợi mình hết thở dốc mới đi tiếp. Tôi đi tiếp trong lúc vẫn còn thở dốc. Mỗi ngày một chút. Và “một chút” cộng dồn qua từng mùa tập luyện chính là thứ người ta nhìn vào rồi gọi nhầm là “tố chất”.

Từ những bước chạy chậm rãi năm 2017 ấy, qua gần mười năm không bỏ cuộc, hành trình thể thao của tôi cứ thế lớn dần và tỏa sáng — từ những buổi chạy đầu tiên tới podium ultra-trail 100 km, rồi vạch đích IRONMAN 140.6. Không có bước nhảy thần kỳ nào cả. Chỉ có một người đàn bà ngoài năm mươi, mỗi năm lại dám đi xa hơn năm trước một chút.

Chị Hồng Xiêm tin rằng người phụ nữ kinh doanh xứng đáng vừa hạnh phúc vừa giàu có — không phải chọn một. Tôi tin điều rất gần với thế: người phụ nữ xứng đáng có một cuộc sống ngoại hạng — khỏe về thân, vững về trí, giàu về tinh thần, trọn vẹn trong những mối quan hệ. Không phải đánh đổi cái này lấy cái kia. Nhưng cả hai chúng tôi đều biết một sự thật không ai nói giúp được: cuộc sống đó không tự đến. Nó bắt đầu từ một quyết định rất nhỏ, rất đời, mà bạn phải tự bấm nút.

Về đích IRONMAN 140.6 Đà Nẵng. Không có đủ giỏi ở vạch xuất phát — chỉ có dám đi hoặc đứng nhìn.
Về đích IRONMAN 140.6 Đà Nẵng. Không có “đủ giỏi” ở vạch xuất phát — chỉ có “dám đi” hoặc “đứng nhìn”.

Điều tôi muốn để lại cho bạn hôm nay

Nếu hôm nay bạn đang chờ tới lúc mình đủ giỏi — đủ giỏi để mở gian hàng đầu tiên, để tập buổi đầu tiên, để nói câu xin lỗi hay câu tỏ lòng đầu tiên — thì tôi muốn nói với bạn điều mà tôi ước có ai nói với tôi sớm hơn ba mươi năm:

Bạn sẽ không bao giờ thấy mình “đủ giỏi”. Cái cảm giác đó không tới bằng cách chờ. Nó chỉ tới sau khi bạn đã bắt đầu, đã vấp, đã đứng dậy vài lần.

Nên đừng đợi nữa. Hãy chọn một việc rất nhỏ mà hôm nay bạn có thể làm: đi bộ mười lăm phút sau bữa tối, hoặc nhắn tin cho một khách hàng đầu tiên, hoặc viết ra một dòng mục tiêu và dán lên tủ lạnh. Chỉ một việc thôi. Đủ nhỏ để không sợ, đủ thật để bắt đầu.

Vì tôi tin — nếu tôi làm được, ở tuổi này, xuất phát điểm này — thì bạn, ở bất cứ tuổi nào, cũng làm được. Không phải vì bạn giỏi.

Mà vì bạn dám bắt đầu.

Facebook Comments

About caonguyethang

Check Also

Tôi không dạy ai cả — tôi chỉ đi trước và để họ nhìn thấy

Có người từng hỏi tôi: “Chị làm sao để mọi người trong đội chịu khó, ...

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *