Home / CHIA SẺ / Tôi không dạy ai cả — tôi chỉ đi trước và để họ nhìn thấy

Tôi không dạy ai cả — tôi chỉ đi trước và để họ nhìn thấy

Có người từng hỏi tôi: “Chị làm sao để mọi người trong đội chịu khó, chịu kỷ luật đến vậy?”

Tôi cười. Vì tôi chưa bao giờ ngồi giảng cho ai một bài về kỷ luật. Tôi không có bài giảng nào cả. Thứ duy nhất tôi làm là dậy sớm hơn, tập nhiều hơn, và về đích ở những cuộc đua mà phần lớn người ta còn không dám đăng ký. Rồi để mọi người tự nhìn thấy.

Người ta không đi theo lời nói. Người ta đi theo một tấm gương đang chuyển động.

Dẫn dắt là một hành động, không phải một chức danh

Tôi tin rằng lãnh đạo thật sự không nằm ở chỗ bạn nói gì trong một cuộc họp. Nó nằm ở chỗ bạn làm gì vào bốn giờ sáng khi không ai nhìn.

Khi tôi bước vào vạch xuất phát IRONMAN 140.6 ở Đà Nẵng — bơi 3,8 km, đạp 180 km, chạy trọn một marathon 42 km, tổng cộng hơn 15 giờ liên tục — tôi không làm điều đó để chứng minh với ai. Nhưng tôi biết một điều: mỗi người trong đội nhóm của tôi đều đang dõi theo. Và khi họ thấy một người phụ nữ ngoài 50 tuổi hoàn thành cự ly đó, cái câu “tôi không làm nổi đâu” trong đầu họ bắt đầu lung lay.

Đó mới là cách dẫn dắt tôi tin: không kéo người ta đi, mà đi trước đủ xa để họ tin rằng con đường có thật.

Tôi cùng huấn luyện viên trên cung đường VMM Ultra 100 km, Sa Pa 09/2025 — không ai đi tới đích một mình.
Tôi cùng huấn luyện viên trên cung đường VMM Ultra 100 km, Sa Pa 09/2025 — không ai đi tới đích một mình.

Đội nhóm tinh hoa không được tuyển — nó được tôi luyện

Sứ mệnh của tôi là xây một đội nhóm tinh hoa: những người dám sống kỷ luật, dám chịu trách nhiệm, dám vươn tới điều lớn lao. Nhưng tôi không đi tìm những người đã hoàn hảo. Tôi tin thép là thứ được tôi luyện, chứ không phải bẩm sinh — con người cũng vậy.

Một đội mạnh không phải là một nhóm người giỏi sẵn tập hợp lại. Nó là một nhóm người bình thường, cùng chọn một tiêu chuẩn cao, rồi giữ nhau ở trên tiêu chuẩn đó mỗi ngày. Vai trò của người dẫn dắt là làm cho tiêu chuẩn ấy trở nên có thật — bằng chính đời sống của mình.

Tôi không thể yêu cầu đội nhóm sống kỷ luật nếu tôi cho phép mình lười. Tôi không thể nói với họ “hãy chịu trách nhiệm” nếu tôi còn đổ lỗi. Người lãnh đạo là người trả giá trước, và trả nhiều hơn.

Kỷ luật với bản thân là hình thức tự trọng cao nhất.

Điều tôi muốn trao không phải sự ngưỡng mộ

Nói thật, tôi không cần ai ngưỡng mộ mình. Ngưỡng mộ là một cảm giác dễ chịu nhưng vô dụng — nó khiến người ta đứng yên và vỗ tay.

Thứ tôi muốn trao đi là một niềm tin hành động được: nếu tôi làm được — ở tuổi này, xuất phát điểm này — thì bạn cũng làm được. Tôi muốn người trong đội nhìn tôi rồi tự đứng dậy đi tập, đi làm, đi xây cuộc đời của chính họ, chứ không phải ngồi ngắm cuộc đời của tôi.

Một tấm gương tốt không làm người khác thấy mình nhỏ bé. Nó làm họ thấy con đường của chính mình rõ hơn.

Ba điều tôi tự nhắc mỗi khi dẫn dắt

Nếu bạn cũng đang xây một đội — dù là đội kinh doanh, một lớp học, hay chính gia đình mình — đây là ba điều tôi luôn tự nhắc:

  1. Làm trước khi nói. Đừng yêu cầu điều bạn chưa tự sống. Uy tín của người dẫn dắt được xây bằng hành động lặp lại, không bằng lời hứa.
  2. Giữ tiêu chuẩn, đừng hạ nó xuống cho dễ. Thương một người không phải là làm mọi thứ dễ đi cho họ, mà là tin họ đủ sức vươn lên một tiêu chuẩn cao.
  3. Đi trước, nhưng đừng bỏ ai lại. Trên cung đường 100 km ở Sa Pa, tôi hiểu rất rõ: không ai về tới đích một mình. Dẫn đầu và đồng hành không mâu thuẫn.

Kết: hãy là người đầu tiên bước đi

Bạn không cần một chức danh để bắt đầu dẫn dắt. Bạn chỉ cần làm được một việc khó trước khi yêu cầu người khác làm.

Hôm nay, hãy chọn một việc mà bạn vẫn nói với đội nhóm, với con cái, với chính mình rằng “nên làm” — và tự mình làm nó trước, làm cho tới nơi. Không cần tuyên bố. Chỉ cần để người ta nhìn thấy.

Bởi vì không ai nợ mình một kết quả, và cũng không ai nợ ta quyền được dẫn dắt. Quyền đó ta tự giành lấy, mỗi ngày, bằng cách trở thành người mà người khác muốn đi theo.

Tôi bắt đầu bằng cách đi trước. Bạn cũng có thể.


Đọc thêm về xây dựng đội ngũ & phát triển bản thân: Nếu bạn quan tâm tới việc xây đội nhóm và chăm sóc sức khỏe để đi đường dài, tôi trân trọng giới thiệu góc nhìn của chị Nguyễn Thị Huế — người làm trong lĩnh vực wellness, kinh doanh và xây dựng đội ngũ — trên blog của chị Nguyễn Thị Huế.

Facebook Comments

About caonguyethang

Check Also

Không ai nợ mình một kết quả — câu nói đã đổi cả cuộc đời tôi

Đêm 9 tháng 5 năm 2026, tôi băng qua vạch đích IRONMAN 140.6 ở Đà ...

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *